Nhập từ khóa muốn tìm kiếm gì?

Superstudio và cách nhìn mới về đô thị đáng sống

Từ Superstudio, bài viết nhìn lại đô thị đáng sống qua lăng kính kiến trúc, không gian công cộng và đời sống thường nhật trong bối cảnh Việt Nam.

HHồ Thị Linh
8 tháng 1, 2024
LASS06-KV-1440X300_KV-QUEST-scaled

Superstudio và cách nhìn mới về đô thị đáng sống

Có những thành phố nhìn từ trên cao rất ấn tượng, nhưng người sống bên dưới lại phải đi giữa nắng gắt, tiếng xe, vỉa hè đứt đoạn và khoảng trống công cộng gần như không có. Khi đó, câu hỏi không còn là thành phố có bao nhiêu tòa nhà đẹp, mà là người dân có thực sự sống được với nhau trong một cấu trúc tử tế hay không. Từ câu hỏi ấy, Superstudio, nhóm kiến trúc Ý nổi tiếng vì dám từ chối xây dựng theo cách thông thường, trở thành một điểm tựa hiếm có để nghĩ lại về đô thị đáng sống.

Điều đáng giá ở Superstudio không nằm ở việc họ tạo ra những hình khối lạ mắt. Điều đáng giá là họ biến kiến trúc thành một cuộc phê bình văn hóa, buộc người ta nhìn lại cách đô thị vận hành, cách quyền lực định hình không gian và cách con người bị đẩy ra ngoài những hệ thống được gọi là hiện đại. Với bối cảnh Việt Nam, bài học này vẫn còn nguyên sức nặng.

Superstudio là những kiến trúc sư từ chối xây dựng

Superstudio là một tập thể kiến trúc sư Ý đã chọn cách chống lại chính thói quen xây thêm công trình mới bằng mọi giá. Trong thập niên 1960 và đầu 1970, khi châu Âu bước vào giai đoạn công nghiệp hóa mạnh, rất nhiều đô thị xem tăng trưởng xây dựng là dấu hiệu của tiến bộ. Superstudio đi ngược lại. Họ đặt câu hỏi khó chịu: nếu một thành phố cứ tiếp tục đổ thêm bê tông, kính, thép mà không cải thiện đời sống hàng ngày, liệu đó có còn là tiến bộ hay chỉ là một dạng tích lũy hình thức?

Gương mặt Superstudio thời kỳ đầu

Cuộc đình công của kiến trúc Ý

Có thể hiểu Superstudio như một cuộc đình công tinh thần của kiến trúc Ý. Họ không từ bỏ tư duy không gian, nhưng từ chối làm theo logic xây dựng truyền thống vốn đặt công trình ở trung tâm mọi thứ. Cách làm này rất cực đoan, song lại có giá trị vì nó bóc tách được lớp vỏ quen thuộc của ngành kiến trúc: đẹp chưa chắc đã đáng sống, lớn chưa chắc đã tốt, và nhiều chưa chắc đã đủ. Khi một nhóm chuyên môn dám đứng ngoài cuộc chơi, họ nhìn rõ hơn cơ chế bên trong cuộc chơi đó.

Trong bối cảnh đô thị Việt Nam, điều này nghe rất quen. Nhiều nơi vẫn đánh giá dự án bằng mật độ xây dựng, chiều cao khối nhà hoặc độ hoành tráng của mặt tiền. Nhưng đô thị đáng sống không được sinh ra từ cuộc đua hình thức. Nó được tạo ra từ khả năng đi bộ, từ sự an toàn ở tầng trệt, từ bóng mát, từ chỗ ngồi, từ nhịp sinh hoạt có thể lặp lại mỗi ngày. Superstudio cho thấy kiến trúc không chỉ là kỹ thuật dựng lên vật thể, mà còn là năng lực đặt lại câu hỏi về mục đích của không gian.

Khi kiến trúc trở thành phê bình văn hóa

Điểm quan trọng của Superstudio là họ mở rộng định nghĩa kiến trúc. Kiến trúc không chỉ là gạch, đá hay kết cấu chịu lực. Nó còn là một lĩnh vực văn hóa, nơi xã hội tự kể câu chuyện về mình bằng hình ảnh, tỷ lệ và cách tổ chức đời sống. Một quảng trường, một khu phố hay một dải vỉa hè đều là tuyên bố về việc ai được phép ở lại, ai phải đi qua nhanh, ai có quyền dừng chân và ai bị buộc phải rời đi.

Theo cách nhìn đó, Superstudio không chống lại không gian. Họ chống lại việc không gian bị biến thành hàng hóa đơn thuần. Đội ngũ biên tập VHouse cho rằng đây là điểm khiến Superstudio vẫn còn актуal trong các cuộc tranh luận về đô thị hiện đại: khi thành phố chỉ chăm chăm tối ưu hóa diện tích sàn và giá trị thương mại, phần đời sống không dễ đo đếm sẽ bị cắt bỏ đầu tiên. Điều này giải thích vì sao có những khu đô thị rất “mới” nhưng lại không hấp dẫn cư dân ở lâu.

Cơ chế khiến quan điểm của Superstudio vẫn đúng

Cơ chế mà Superstudio vạch ra khá rõ: khi kiến trúc bị rút về thành sản phẩm, nó sẽ chạy theo mục tiêu mở rộng và nhân bản. Mỗi dự án phải trông khác, phải cao hơn, phải mới hơn. Nhưng đời sống đô thị lại vận hành theo nguyên lý khác. Người ở cần sự liên tục của thói quen, tính dễ đi lại, sự thân thiện ở cấp mặt đất và khả năng gặp gỡ ngẫu nhiên. Nếu thiết kế chỉ phục vụ biểu tượng, nó sẽ tạo ra những khối đẹp để nhìn từ xa nhưng khó dùng ở gần. Superstudio từ chối xây dựng để phơi bày nghịch lý ấy: muốn có thành phố tốt, trước hết phải chấp nhận rằng thành phố không phải một bộ sưu tập công trình.

Về một tương lai phản địa đàng

Superstudio đặc biệt nổi tiếng vì những hình dung phản địa đàng, tức là những tương lai nhìn bề ngoài có vẻ hoàn chỉnh nhưng bên trong lại vô cùng ngột ngạt. Họ không vẽ một thế giới xanh tươi, hài hòa và dễ chịu theo kiểu quảng cáo. Họ tưởng tượng những không gian bị bao phủ, bị kéo dài đến mức mất ranh giới, để người xem phải tự thấy sự bất an của chính mô hình phát triển mà mình đang cổ vũ. Đó là cách họ biến giả tưởng thành công cụ cảnh báo.

Tác phẩm Supersurface của Superstudio

Continuous Monument và tham vọng phủ kín thế giới

Một trong những hình ảnh nổi tiếng nhất của Superstudio là Continuous Monument, tạm hiểu là công trình liên tục. Những bản ghép này cho thấy một kết cấu khổng lồ chạy qua cảnh quan, băng qua thành phố, núi non, sông biển và cả những biểu tượng lịch sử. Nó vừa giống một mặt phẳng kỹ thuật, vừa giống một lời đe dọa. Bản chất của dự án không phải là xây dựng một siêu công trình thật, mà là cho thấy hậu quả nếu logic đồng nhất hóa không gian tiếp tục lấn tới.

Ở góc nhìn đô thị, đây là lời nhắc cực kỳ sắc. Khi hạ tầng, giao thông và phát triển bất động sản chỉ tuân theo một công thức chung, bản sắc địa phương bị xóa mờ rất nhanh. Một khu ven sông, một khu trung tâm cũ hay một dải phố có nhịp sống riêng đều có thể bị phủ lên bằng cùng một logic mặt bằng, cùng một ngôn ngữ mặt dựng, cùng một mục tiêu khai thác tối đa. Kết quả là thành phố có thể sạch sẽ và sáng bóng hơn, nhưng lại nghèo nàn hơn về cảm giác thuộc về.

Supersurface và mặt phẳng không có trung tâm

Nếu Continuous Monument là hình ảnh của sự bao phủ, thì Supersurface là hình ảnh của một mặt phẳng liên tục không còn trung tâm rõ ràng. Nó không chỉ là một ý tưởng về kiến trúc, mà là một cách nghĩ về hạ tầng như hệ nền chi phối mọi hoạt động sống. Trong thế giới ấy, nhà ở, thương mại, giao thông và công cộng đều bị kéo vào cùng một lớp bề mặt. Nghe có vẻ tiện lợi, nhưng chính sự tiện lợi đó có thể làm mờ các ranh giới cần thiết để con người định vị bản thân trong thành phố.

Mechanism ở đây nằm ở chỗ: khi hạ tầng quá mạnh và quá đồng nhất, nó không còn là nền đỡ cho đời sống mà trở thành khuôn ép đời sống. Đường lớn cắt đứt khu dân cư, khối nhà lớn chặn gió và nắng, bề mặt cứng làm nhiệt tích tụ, không gian đi bộ bị coi là phần phụ. Một đô thị như vậy vẫn hoạt động, thậm chí hoạt động rất hiệu quả trên giấy tờ, nhưng cơ thể xã hội bên trong lại mỏi mệt. Superstudio dùng phản địa đàng để chỉ ra rằng tính “hiện đại” có thể đi cùng sự nghèo nàn của trải nghiệm nếu chỉ số kỹ thuật được ưu tiên hơn sinh hoạt thật.

Bài học từ hình dung quá đà

Với Việt Nam, bài học này rất đáng suy nghĩ. Những đô thị đang phát triển nhanh thường hấp dẫn vì tốc độ và quy mô, nhưng cũng dễ sa vào một mẫu số chung: dự án nào cũng có cổng lớn, đường nội khu rộng, dãy nhà lặp lại và những tiện ích được trưng bày thay vì thật sự sử dụng tốt. Quan điểm của VHouse là khi một thành phố bắt đầu giống nhau ở quá nhiều khu vực, người dân sẽ mất cảm giác tìm thấy “địa phương” trong chính nơi mình ở. Đó không chỉ là vấn đề thẩm mỹ, mà là vấn đề gắn kết cộng đồng.

Superstudio không đưa ra công thức xây dựng cụ thể, nhưng họ làm một việc quan trọng hơn: họ buộc người xem phải nhìn thấy mặt trái của việc mở rộng không kiểm soát. Nếu một thành phố được thiết kế chỉ để vận hành như máy, nó sẽ quên mất người sống trong đó không phải chi tiết máy. Người ta cần ánh sáng tự nhiên, khoảng dừng, cảnh quan vừa tầm mắt, và cả những chỗ không có mục đích thương mại rõ ràng. Phần không hiệu quả ấy nhiều khi lại là phần khiến thành phố trở nên đáng sống.

Khi kiến trúc vượt xa mọi hiện hữu vật lý

Superstudio không chỉ dừng ở việc phê phán công trình. Họ đẩy kiến trúc ra khỏi vật thể để đi vào ý niệm, quy tắc và mô hình sống. Nói cách khác, họ quan tâm đến cách đô thị định nghĩa hành vi của con người, chứ không chỉ định nghĩa hình khối. Đây là lý do những dự án mang tính giả tưởng của họ vẫn còn được nhắc đến trong các trường kiến trúc và trong các cuộc thảo luận về quy hoạch hiện đại.

Ảnh ghép dự án Continuous Monument

Mười hai đô thị lý tưởng và bài toán đời sống

Trong những hình dung về mười hai đô thị lý tưởng, Superstudio không thực sự ca ngợi một mô hình hoàn hảo để nhân rộng. Họ đặt ra nhiều viễn cảnh khác nhau để chứng minh rằng không có một kiểu thành phố nào phù hợp cho mọi người, mọi khí hậu và mọi lối sống. Đây là điểm mà nhiều quy hoạch đương đại vẫn dễ mắc sai lầm: áp một công thức chung cho các khu vực có điều kiện xã hội rất khác nhau.

Một đô thị đáng sống ở Hà Nội không thể được sao chép nguyên xi từ một khu nghỉ dưỡng hay một đại đô thị miền khí hậu khác. Yếu tố quyết định không chỉ là số tầng hay diện tích cây xanh trên bản vẽ. Nó còn là độ thông thoáng của phố, cách đón gió, mức độ che nắng, sự gần gũi của trường học, chợ, bến xe, công viên và các dịch vụ thiết yếu. Superstudio khiến ta nhìn rõ rằng quy hoạch tốt không phải là tạo ra một hình mẫu duy nhất, mà là thiết kế khả năng thích nghi.

Từ vật thể đến hệ quy chiếu

Điểm sâu nhất trong tư duy Superstudio là chuyển trọng tâm từ vật thể sang hệ quy chiếu. Nghĩa là thay vì hỏi “xây gì”, họ hỏi “điều gì tổ chức đời sống”. Câu hỏi này rất quan trọng vì nó phá vỡ thói quen xem công trình là trung tâm. Trên thực tế, đời sống đô thị được quyết định nhiều hơn bởi mạng lưới kết nối, khoảng cách đi bộ, chu kỳ hoạt động và sự hiện diện của các lớp công cộng ở tầng trệt.

Mechanism của đô thị đáng sống cũng nằm ở đây. Khi đường đi an toàn, bóng mát đủ, khoảng cách giữa các chức năng vừa phải và tầng trệt luôn có hoạt động, người dân sẽ ở ngoài nhiều hơn. Khi ở ngoài nhiều hơn, họ gặp nhau nhiều hơn. Khi gặp nhau nhiều hơn, sự giám sát tự nhiên tăng lên, cảm giác thuộc về tăng lên và các không gian công cộng cũng được sử dụng đúng hơn. Ngược lại, nếu mỗi khu đều tách biệt, đi lại khó khăn và không có điểm dừng, cư dân sẽ đóng cửa trong nhà hoặc phụ thuộc hoàn toàn vào xe cá nhân. Đó là cách thành phố mất dần tính sống.

Superstudio nhìn từ nhu cầu sống thật

Theo phân tích của VHouse, bài học lớn nhất từ Superstudio là đô thị không nên được hiểu như một bộ sưu tập dự án bất động sản, mà như một hệ sinh thái của thói quen sống. Người dân không cần một thành phố chỉ để chụp ảnh. Họ cần nơi có thể đi bộ an toàn, có chỗ ngồi dưới bóng cây, có không gian bán công cộng để trẻ em và người già cùng hiện diện, và có những tầng trệt không bị “chết” vào buổi tối. Superstudio không hề nói điều đó bằng ngôn ngữ đời thường, nhưng toàn bộ tư duy của họ dẫn đến kết luận ấy.

Nếu nhìn từ Việt Nam, nhất là ở những đô thị đang tăng trưởng nhanh, giá trị của Superstudio nằm ở chỗ nhắc ta bớt say với hình thức và quay lại với cấu trúc đời sống. Một thành phố đáng sống không phải nơi mọi thứ đều lớn hơn, mới hơn, sáng hơn. Đó là nơi người ta có thể sống chậm mà không thấy bị bỏ lại, sống nhanh mà không bị đè nén, và sống chung mà vẫn giữ được bản sắc riêng của từng khu phố.

Bài học cho đô thị đáng sống ở Việt Nam

Superstudio cho thấy đô thị đáng sống không phải một mục tiêu trang trí. Nó là kết quả của việc hiểu đúng mối quan hệ giữa con người, không gian và quyền sử dụng thành phố. Một dự án có thể rất đẹp trên phối cảnh, nhưng nếu vỉa hè bị chiếm dụng, bóng mát thiếu, tầng trệt đóng kín và việc đi bộ phải nhường chỗ cho xe cộ, thì trải nghiệm sống vẫn rất mong manh. Đó là lý do các thành phố nên được đọc bằng nhịp sống, không chỉ bằng danh sách công trình.

Khung cảnh triển lãm Superstudio

Không gian sống tốt không chỉ là hình khối

Không gian sống tốt trước hết là không gian giúp con người giảm căng thẳng khi di chuyển và tăng cơ hội tương tác tự nhiên. Điều này nghe rất đời thường, nhưng lại là nền tảng của đô thị học. Khi khoảng cách giữa nhà ở, nơi làm việc, dịch vụ và không gian công cộng được tính hợp lý, người dân tiết kiệm được thời gian, giảm phụ thuộc vào phương tiện cơ giới và có thêm cơ hội sử dụng thành phố như một phần của đời sống, không phải như một chướng ngại vật phải vượt qua.

Ở Việt Nam, bài toán này càng rõ ở những nơi mật độ dân cư cao nhưng mặt đất lại bị lấn bởi xe máy, xe hơi và hoạt động thương mại không được tổ chức tốt. Một thành phố đáng sống cần nhiều hơn các tuyến phố đẹp. Nó cần độ tin cậy của hạ tầng đi bộ, tính liên tục của mái che, sự hiện diện của cây xanh và cách tổ chức mặt tiền tạo cảm giác an toàn. Nếu những yếu tố này thiếu, con người sẽ rút vào trong nhà, và thành phố mất dần khả năng tự nuôi dưỡng đời sống cộng đồng.

Đọc Superstudio từ Hà Nội đến TP Hồ Chí Minh

Khi đặt Superstudio cạnh Hà Nội, TP Hồ Chí Minh hay các đô thị vệ tinh đang phát triển nhanh, điều hiện ra không phải là sự giống nhau về hình thức mà là cùng một áp lực phát triển. Đất đai bị đẩy giá, công trình bị tối ưu hóa diện tích, và không gian công cộng thường bị coi là phần có thể cắt bớt khi cần tiết kiệm. Đây chính là lúc tư duy phản biện của Superstudio có ích: nó nhắc ta rằng một thành phố không thể bền nếu mọi thứ đều bị quy đổi thành khả năng sinh lời.

Trong các bài phân tích của VHouse, đô thị đáng sống luôn phải được nhìn từ ba lớp cùng lúc: lớp hạ tầng, lớp văn hóa và lớp thói quen hàng ngày. Nếu chỉ có hạ tầng mà thiếu văn hóa sử dụng, khu phố sẽ vô hồn. Nếu chỉ có hình ảnh đẹp mà thiếu thói quen đi bộ, thành phố sẽ vắng người. Nếu chỉ có mật độ mà không có chỗ thở, cư dân sẽ mệt mỏi. Superstudio chạm vào chính điểm này khi họ từ chối coi kiến trúc là câu trả lời cuối cùng.

Điều còn lại sau những bản vẽ táo bạo

Nhìn lại Superstudio hôm nay, điều còn lại không phải là các bản vẽ kỳ dị, mà là khả năng giữ cho đô thị luôn ở trạng thái bị chất vấn. Một thành phố tốt phải chịu được câu hỏi ngược. Nó phải đủ mạnh để không sụp đổ khi người ta hỏi: ai được hưởng lợi từ không gian này, ai đang bị loại ra, và ai có quyền ở lại lâu hơn? Chỉ khi dám trả lời những câu hỏi ấy, đô thị mới dần tiến gần đến trạng thái đáng sống.

Câu hỏi thường gặp

Superstudio là ai trong lịch sử kiến trúc?

Superstudio là một nhóm kiến trúc sư Ý nổi lên từ thập niên 1960, nổi tiếng vì cách tiếp cận mang tính phê bình hơn là xây dựng công trình thông thường. Họ dùng hình ảnh, giả tưởng và các dự án ý niệm để chất vấn cách đô thị hiện đại đang được tổ chức.

Vì sao Superstudio lại từ chối xây dựng theo nghĩa truyền thống?

Vì họ cho rằng xây thêm công trình không đồng nghĩa với cải thiện đời sống. Việc từ chối xây dựng là cách họ chỉ ra rằng kiến trúc phải trả lời câu hỏi văn hóa, xã hội và cách con người sử dụng thành phố, chứ không chỉ phục vụ tăng trưởng hình khối.

Tư duy của Superstudio có còn hữu ích với đô thị Việt Nam không?

Có. Việt Nam đang đối mặt với nhiều vấn đề rất giống điều Superstudio từng cảnh báo, như chạy theo hình thức, ưu tiên diện tích thương mại và xem nhẹ không gian công cộng. Tư duy của họ giúp ta nhìn lại thành phố bằng trải nghiệm sống thật của cư dân.

Đô thị đáng sống có nhất thiết phải thật hiện đại và nhiều công trình mới không?

Không nhất thiết. Đô thị đáng sống quan trọng hơn ở chất lượng di chuyển, bóng mát, an toàn, sự pha trộn chức năng và mức độ dễ tiếp cận của không gian công cộng. Công trình mới chỉ có ý nghĩa khi nó làm đời sống tốt hơn, chứ không phải khi nó chỉ tạo thêm một hình ảnh mới.

Khám phá

Báo cáo thị trường bất động sản định kỳ: Cách đọc xu hướng

Cách đọc bảng giá bất động sản: Nhận biết giá thật thị trường

Thị trường BDS công nghiệp 2026: Cơ hội đầu tư giữa làn sóng FDI mạnh mẽ

Thiết kế không gian sống xanh: Cách tạo dựng BDS wellness lấy cảm hứng từ thiên nhiên

Mang thiên nhiên vào không gian sống: Cách cải tạo hiệu quả

Tin tức liên quan

Những bài viết liên quan đến chủ đề bạn vừa đọc.

Chăm sóc trẻ sơ sinh 7 ngày đầu: checklist cho mẹ bỉm
Sống khoẻTrần Minh Phương AnhApr 24, 2026

Chăm sóc trẻ sơ sinh 7 ngày đầu: checklist cho mẹ bỉm

Checklist chăm sóc trẻ sơ sinh 7 ngày đầu giúp mẹ bỉm theo dõi giấc ngủ, bú mẹ, vệ sinh rốn, da và dấu hiệu cần đi khám sớm.

Xem thêm
Thiết kế nội thất tạo cảm giác hạnh phúc trong nhà
Sống khoẻDương Văn DuySep 28, 2025

Thiết kế nội thất tạo cảm giác hạnh phúc trong nhà

Cách thiết kế nội thất tạo cảm giác hạnh phúc trong nhà bằng ánh sáng, màu sắc, bố cục và chi tiết sống, phù hợp nhà phố và căn hộ Việt.

Xem thêm
Superstudio và cách nhìn mới về đô thị đáng sống
Sống khoẻHồ Thị LinhJan 8, 2024

Superstudio và cách nhìn mới về đô thị đáng sống

Từ Superstudio, bài viết nhìn lại đô thị đáng sống qua lăng kính kiến trúc, không gian công cộng và đời sống thường nhật trong bối cảnh Việt Nam.

Xem thêm